4-BÀN CỜ TIÊN Ở ĐẬP HÀN

 

Đập Hàn                                                                                                         Ảnh: Dương Thanh Xuân

 Đập Hàn thuộc thôn Hảo Sơn xã Hoà Xuân Nam, huyện Đông Hoà, nằm dưới chân Đá Bia và dãy đèo Cả, mạn đông-bắc của đập là hồ Hảo Sơn.

Đập Hàn là hợp lưu của nhiều con suối nhỏ chảy ra từ dãy Đại Lãnh, quanh co uốn khúc đến phía tây-nam thôn Hảo Sơn. Các dòng suối tụ lại thành một cái đập nhỏ, độ dốc không cao, nhưng bên trên và dưới đập nhô lên nhiều mô đá khắp bề mặt của suối như thể có một bàn tay vô hình khuân từng tảng đá lớn sắp xếp theo cách bài trí các vườn đá của Nhật.

Những tảng đá này, đứng xa nhìn vào trông như những con rùa đang bò lổm nhổm trên mặt nước. Lại gần, có nhiều tảng phẳng lì như được mài dũa từ ngàn năm trước, có thể ngồi năm bảy người nâng cốc “bồ đào mỹ tửu” nói chuyện thơ văn, đánh cờ tướng.

Dưới lòng suối, nước trong vắt vào mùa nắng, có thể nhìn những đàn cá mương, cá trắng núi, những con cua đá, con ốc bò dưới lòng cạn.

Trên bờ, những tẳng đá to như mái nhà, rừng cây, tiếng chim hót vang vang đập vào vách núi dội lại cộng với tiếng nước suối đổ xuống từ đập cao, rì rầm tạo thành âm thanh dìu dặt, dễ khơi động tâm hồn con người hướng về cái đẹp, cái thiện của nhân thế, trời đất.

Chính bởi cảnh trí thiên nhiên đẹp như vậy, nên Công ty Du Lịch Phú Yên đã khai thác Đập Hàn thành điểm du lịch, dã ngoại cho du khách từ nhiều năm nay.

Trước đây, trong kháng chiến, Đập Hàn là một trong những cứ điểm của quân ta tập kích vào các đồn bót Nam Triều Tiên, là địa điểm giao liên giữa vùng căn cứ với Vũng Rô để chuyển vận quân khí từ tàu không số.

Về các tảng đá phẳng lỳ trong lòng suối và hai bên bờ, tương truyền là những tảng đá của các tiên ông từ thiên đình mang xuống để ngồi đánh cờ uống rượu. Những tảng đá phẳng phiu nhiều vô kể là do các tiên ông thấy chỗ nào cũng đẹp cho nên cứ sai tiên đồng mang mãi xuống, sắp đầy các bàn đá dọc theo suối.

 Dị bản:

Chuyện kể như trên, nhưng thêm thắt chi tiết, rằng: “nơi này có phong cảnh hùng vĩ, lại yên tĩnh, nên các tiên ông đưa xuống đây những bàn cờ đá to lớn, mở hội đánh cờ. Đến khi Ngọc Hoàng lệnh triệu tập chư tiên bàn việc thiên đình, các tiên ông vội vã trở về trời, không kịp mang theo những bàn cờ đã khuân xuống trần gian trước đây nên lâu ngày hóa thành đá. Do mưa nắng, thời gian dâu biển, các ô cờ đã bị xóa nhòa dần; còn các quân cờ thì bị dòng nước mùa lũ cuốn trôi, lớp va đập bị bể lớp bị cuốn chôn vùi vào lòng hồ Hảo Sơn”.

(Theo lời kể của các ông Nguyễn Hoanh, Võ Thại, Đỗ Thạnh ở xã Hòa Xuân).